Khoảnh khắc Phong Bất Giác bước vào khách điếm, rất nhiều người đã nhìn thấy, nhưng không một ai nhận ra hắn là ai. Bởi vậy, chẳng ai để tâm đến hắn cùng bốn người phía sau. Bọn họ đều ngỡ đây chỉ là đệ tử của mấy môn phái hạng hai, hạng ba không hiểu quy củ, lỗ mãng xông vào.
Lúc ấy, toàn bộ sự chú ý của Sử Yên Nhiên đều đặt vào cuộc trò chuyện giữa Công Tôn Càn và Quý Thông. Nàng vốn có tật giật mình, nơm nớp lo sợ chuyện này lộ ra sơ hở bị người ngoài nhìn thấu, thế nên vô cùng căng thẳng, vểnh tai lắng nghe từng câu từng chữ.
Chỗ Sử Yên Nhiên ngồi hơi chếch so với cửa lớn khách điếm. Khi khóe mắt thoáng thấy có người bước vào, nàng vô tình liếc sang một cái. Không nhìn thì thôi, vừa nhìn một cái, nàng đã kinh hãi bật người đứng phắt dậy, chiếc ghế đang ngồi cũng bị xô ngã lăn ra đất.




